You are currently viewing 1. Thế giới thật vô nghĩa?

1. Thế giới thật vô nghĩa?

Quá khứ của mình là một khoảng trống. Không thể nào nói là mình không hề có một chút kí ức vui vẻ nào cả. Thực ra là có. Đó không phải là những lúc học hành, cũng không phải là những ngày tháng cấp 3 thơ mộng, vui tươi, đẹp đẽ gì hết. Mình ghét trường học! Những ngày đi học chẳng khác gì một cơn ác mộng cả. Chỉ có những lúc ở bên cạnh bạn bè, mình mới cảm thấy bình thản vui vẻ hơn một chút. Nhưng nó chẳng kéo dài được bao lâu… Đến lúc về tới nhà, mình lại chìm trong cảm giác thất vọng, mệt mỏi. Đối diện với bốn bức tường trống rỗng, mình chỉ biết ngồi bó gối sát vách tường, hai tay ôm đầu gối, úp mặt xuống. Mình ngồi yên đó mãi cùng với cảm giác tuyệt vọng đến cùng cực. Quá khứ của mình là thế đó! Chẳng có gì cả và mình cũng chẳng muốn nhớ lại, đúng theo nghĩa đen. Mình không làm được gì có ý nghĩa cho bản thân và cũng chẳng giúp ích gì được cho người khác.

Leave a Reply