Là cha mẹ, ai cũng sợ mình trở thành “nạn nhân” của loại bất hiếu này.
Theo báo Thanh niên Việt có bài viết Xuất hiện một loại “BẤT HIẾU” có sức tàn phá kinh khủng, cha mẹ thà hi sinh chứ không chịu làm “nạn nhân”. Nội dung như sau:
Trong thế giới ngày càng phát triển và thay đổi chóng mặt, có một loại “bất hiếu” mới đang âm thầm lan rộng với sức tàn phá khủng khiếp. Nó không phải là hành động chửi mắng, đánh đập hay bỏ mặc cha mẹ như những gì người ta thường hình dung về sự bất hiếu. Mà nó tinh vi, nhẹ nhàng, thậm chí được bao bọc dưới vỏ bọc của sự hợp lý, của quan niệm hiện đại, của cái gọi là “sống cho bản thân”.
Đó là sự xa cách vô hình, sự quên lãng dần dần, sự ưu tiên những điều khác hơn là tình thân, sự lãng quên trách nhiệm đối với bậc sinh thành. Cha mẹ thà chịu thiệt thòi, thà âm thầm hy sinh chứ không chịu làm “nạn nhân” của loại bất hiếu này.
Một loại “bất hiếu” không tên
Người ta vẫn nói thời đại mới giúp con người có nhiều cơ hội phát triển hơn, sống thoải mái hơn, nhưng có ai nhận ra rằng chính sự phát triển đó lại tạo ra một khoảng cách vô hình giữa cha mẹ và con cái?
Ngày nay, những đứa con lớn lên, học hành giỏi giang, có công việc tốt, lập gia đình, sinh con, cuộc sống bận rộn cuốn chúng đi. Chúng không còn gọi điện về thường xuyên như trước, những cuộc gặp gỡ gia đình thưa dần, thậm chí có khi cả năm không về nhà lấy một lần. Không phải vì chúng ghét bỏ cha mẹ, mà chỉ đơn giản là “bận quá”, “nhiều việc quá”, “công việc áp lực quá”, “có con nhỏ nên khó sắp xếp”.

Có một loại “bất hiếu” không tên nhưng có sức tàn phá rất mạnh.
Nhưng đằng sau những lý do ấy là gì? Là những bậc cha mẹ ngày ngày mong ngóng, cầm điện thoại nhìn tên con mà không dám gọi vì sợ làm phiền. Là những cuộc trò chuyện chóng vánh, nhạt nhẽo với vài câu hỏi thăm qua loa. Là những bữa cơm chỉ có hai người già bên nhau, nhìn ghế trống mà nuốt nước mắt vào lòng.
Nỗi buồn của sự bị “lãng quên”
Có một loại bất hiếu mà cha mẹ không dám gọi tên, nhưng nó đau đớn hơn bất cứ sự tổn thương nào: đó là sự bị lãng quên. Không phải bị đối xử tệ bạc, không phải bị bỏ rơi một cách rõ ràng, mà là bị bỏ rơi trong âm thầm.
Cha mẹ vẫn sống, con cái vẫn yêu thương họ, nhưng yêu thương ấy không còn là ưu tiên, không còn là điều quan trọng nhất. Chúng ta cứ ngỡ rằng chỉ cần gửi tiền về hàng tháng, chỉ cần thỉnh thoảng gọi điện hỏi han, chỉ cần mua một món quà vào ngày lễ Tết là đủ. Nhưng cha mẹ không cần tiền nhiều đến thế, không cần quà cáp sang trọng, không cần những lời hỏi thăm xã giao. Họ cần được thấy con cái, cần được trò chuyện, cần được cảm nhận rằng mình vẫn quan trọng trong cuộc đời những đứa con mà họ từng dành cả tuổi thanh xuân để nuôi dưỡng.
Nhưng điều đáng buồn là, dù cô đơn, dù buồn bã, cha mẹ vẫn không lên tiếng trách móc. Họ thà âm thầm chịu đựng, thà hy sinh còn hơn là làm “nạn nhân” của sự thờ ơ từ chính con cái mình. Bởi vì họ biết, nếu họ lên tiếng, có thể con cái sẽ thấy khó chịu, sẽ cảm thấy bị áp lực, sẽ thấy họ đang “cản trở” cuộc sống riêng tư của chúng. Nhiều cha mẹ chọn cách im lặng, tự tìm niềm vui trong những thú vui giản dị: trồng cây, nuôi chó, xem tivi, hoặc chỉ đơn giản là ngồi nhớ lại những ký ức cũ, những ngày tháng con còn bé. Đau lòng thay, họ đang học cách chấp nhận rằng mình không còn là ưu tiên trong cuộc đời của con.
Có bao nhiêu người trong chúng ta nhận ra điều này? Có bao nhiêu người trong chúng ta dừng lại giữa guồng quay bận rộn để tự hỏi: “Đã bao lâu rồi mình chưa về thăm bố mẹ?”, “Lần cuối cùng mình ngồi xuống nói chuyện với họ thật lâu là khi nào?”, “Mình có đang coi cha mẹ là một phần quan trọng trong cuộc sống của mình không, hay chỉ là một điều gì đó phụ thuộc vào thời gian rảnh?”. Khi nhận ra rồi, liệu có quá muộn không? Hay đến một ngày nào đó, khi ta muốn quan tâm, muốn chăm sóc, thì cha mẹ đã không còn ở đó nữa?

Cha mẹ sợ rất khi trở thành “nạn nhân” của loại bất hiếu này
Loại bất hiếu này đáng sợ ở chỗ nó không đến từ sự ác ý, mà đến từ sự vô tâm. Không ai cố ý bất hiếu, nhưng vô tâm quá lâu cũng chính là một dạng bất hiếu. Cha mẹ không đòi hỏi gì nhiều, chỉ cần được nhớ đến, được cảm nhận rằng dù con cái có lớn đến đâu, có đi xa đến đâu, họ vẫn có một vị trí quan trọng trong lòng con.
Đừng để đến khi mất đi rồi mới hối hận. Đừng để cha mẹ phải âm thầm chịu đựng trong những năm tháng cuối đời chỉ vì sự bận rộn của ta. Hãy gọi điện về nhà ngay hôm nay, hãy dành thời gian cho cha mẹ khi còn có thể, vì không ai biết được ngày mai sẽ ra sao.
Trước đó, Thời báo VHNT cũng có 1 bài viết nêu quan điểm về vấn đề BẤT HIẾU trong thời hiện đại với tiêu đề Có một “kiểu bất hiếu mới” đang lan rộng: Nhiều cha mẹ không biết lại tự hào đi khoe. Nội dung như sau:
Từ xưa đến nay, hiếu thảo luôn là một giá trị được con người đề cao. Tuy nhiên, hiện nay có một “kiểu bất hiếu mới xuất hiện” đang lan rộng nhưng nhiều bậc cha mẹ không hề biết mà vẫn đi khoe con mình khắp mọi nơi.
Kiểu bất hiểu mới nổi dần trở thành phổ biến
Câu chuyện kể về anh Mãn, một nhân viên văn phòng ở một thành phố lớn có công việc với thu nhập cao và cuộc sống thoải mái. Vì thế, mỗi khi trở về quê hương, anh nhận được “sự tiếp đón nồng nhiệt” từ bạn bè và người thân. Trong mắt họ, thành tựu của Mãn không chỉ là niềm tự hào của cá nhân mà còn là biểu tượng của sự thành công chung. Đáng buồn, đây cũng không phải là trường hợp cá biệt mà là một kiểu bất hiếu mới, đó không chỉ thiếu vắng sự chăm sóc vật chất mà còn là thiếu sự quan tâm và ấm áp tinh thần.

Vậy đằng sau hiện tượng bất hiếu mới này đó là gì? Bản chất đó chính lòng đố kỵ đóng vai trò quan trọng. Trong xã hội hiện đại, chính lợi ích vật chất và sự thỏa mãn tinh thần thường đi đôi với nhau. Nhiều người đã coi thành công của con cái như biểu tượng của địa vị xã hội của bản thân, để nhằm thỏa mãn lòng tự tôn của mình. Họ mong muốn khoe con trước mặt người khác để nhận được sự công nhận và ngưỡng mộ. Tuy nhiên, chính tâm lý méo mó này bỏ qua nhu cầu và cảm xúc thực sự của con cái. Họ có thể sẽ rất cần sự quan tâm, hỗ trợ và khích lệ từ phía cha mẹ hơn là việc trở thành công cụ khoe mẽ. Khi thành công của con cái đã trở thành tài sản để cha mẹ khoe khoang, con cái sẽ có thể cảm thấy bị lợi dụng và bị bỏ qua, từ đó dẫn đến sự xa cách và ác cảm với cha mẹ.
Hậu quả của hiện tượng bất hiếu này không thể xem nhẹ. Đầu tiên, nó sẽ dẫn đến sự xa cách trong mối quan hệ trong gia đình. Khi con cái đã cảm nhận được sự lạnh nhạt và bỏ bê từ phía cha mẹ, rất có thể họ chọn cách trốn tránh hoặc phản kháng và gây ra căng thẳng gia đình thậm chí là đổ vỡ. Ngoài ra, nó còn ảnh hưởng đến sức khỏe tinh thần của con cái. Bị xem như một công cụ khoe mẽ lâu dài, con cái có thể sẽ phát triển tâm trạng tự ti, ức chế và các cảm xúc tiêu cực khác và sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển và trưởng thành của họ.

Vì thế, là cha mẹ, chúng ta phải luôn quan tâm đến nhu cầu và cảm xúc của con cái. Hãy cho họ sự yêu thương và hỗ trợ cần thiết. Chúng ta cần hiểu rằng, chính sự thành công của con cái không phải là vinh quang của chúng ta mà đó là kết quả của nỗ lực và cống hiến của chính họ. Chúng ta nên tự hào về sự trưởng thành của họ chứ không phải sử dụng con cái như một công cụ khoe mẽ. Đồng thời, con cái cũng cần học cách bày tỏ nhu cầu và cảm xúc của mình, hãy dũng cảm từ chối thái độ khoe khoang của cha mẹ. Chúng ta nên khiến cha mẹ hiểu rằng, chính sự thành công của chúng ta không chỉ để thỏa mãn lòng tự tôn của họ mà nó còn để thực hiện giá trị sống của bản thân.
Ở đây, “bất hiếu” được hiểu theo một nghĩa rộng hơn so với truyền thống. Trong văn hóa truyền thống, “bất hiếu” thường được liên kết với những việc như không chăm sóc, không tôn trọng hay không thực hiện nghĩa vụ đối với cha mẹ và tổ tiên. Tuy nhiên, bất hiếu ở đây là việc bỏ qua nhu cầu tinh thần và cảm xúc của con cái, điều đó dẫn đến những hậu quả tiêu cực về mối quan hệ gia đình cũng như sự phát triển cá nhân của con cái.