You are currently viewing Một câu chuyện về mẹ

Một câu chuyện về mẹ

Nhưng mà đó cũng chẳng phải là lý do mình viết bài hôm nay vì mình cũng dần quen và lờ đi việc những đồng tiền của mình sẽ được sử dụng một cách vô bổ ra sao hay việc mẹ cố khiến mình cảm thấy mình nhỏ bé thế nào. Mình nghĩ vai trò đáng kể nhất của mẹ trong suốt cuộc đời mình chính là một bà hàng xóm. Mẹ quan sát lắng nghe với mục đích tường thuật lại cuộc đời mình và đôi khi thêm vào đó những tình tiết gây cấn để có một chủ đề hay khi nói chuyện cùng mọi người. Hôm này khi đang ngồi học bài, mẹ như mọi khi sau đi những đám giỗ lại sắp kể cho mình nghe câu chuyện về một con bé có năng lực tương đối giống mình nhưng nhỏ hơn và giỏi hơn mình, mình biết mình đã nghe quá đủ về con bé và điều đó chỉ làm cảm giác thất bại trong mình tệ thêm nên mình đã thẳng thừng đến vô vọng nói mình không có nhu cầu được biết về điều mẹ sắp kể. Và thay vì dừng lại dọn giường để ngủ khi đã 12h đêm thì mẹ đã nhẹ nhàng lờ đi từng câu nói của mình và kiên trì nhồi điều mẹ muốn nói vào đầu mình. Và điều này lại một lần nữa đánh gục mình và khiến mình cảm thất thật sự mệt mỏi và suy sụp hay đúng hơn là thất vọng về mẹ. Khi những người họ hàng, làng xóm hỏi mẹ những câu về đời tư của mình mà nếu có hỏi mình thì mình sẽ khéo léo né đi, mẹ sẽ làm như mình, mẹ nhẹ nhàng lướt qua nó hoặc trả lời tế nhị rồi sau đó mẹ sẽ chuyển đề tài và khi cuộc trò chuyện kết thúc mẹ sẽ quay sang hỏi mình đúng câu hỏi đó một lần nữa, câu trả lời của mình đa phần sẽ được phổ cập cho những người có nhu cầu được biết. Hay những dịp nghe họ hàng khoe khoang con họ và nhất là khi nhân vật có một điều gì đó có thể đem so sánh với mình, thay vì mẹ có thể hùa với người ta để khen con họ và lờ đi những điểm tương đồng với mình để mình không trở thành nhân vật trong những câu chuyện chẳng hay ho gì đó, hoặc giả sử họ có chủ động hỏi về mình mẹ có thể trả lời đó là chuyện riêng của mình. Nhưng mẹ không làm vậy, mẹ sẽ cùng với họ mang mình làm tâm điểm và nói về những điều mình đáng ra phải làm để cuộc đời mình (hay đúng hơn là gia đình mình) sẽ tốt hơn. Khi về nhà mẹ sẽ kể cho mình nghe, trước hết về những điểm tốt đẹp của nhân vật chính đầu tiên trong câu chuyện, sau đó là những điều mình có thể có nếu mình giỏi giang được như vậy, còn riêng hôm nay thì mở rộng hơn sang những cơ hội mình có được nếu nhờ cậy họ hàng. Trước đây mình chỉ đơn giản nghe nó như một mẩu chuyện cuộc sống bình thường sau đó lại kiếm gì xem để quên đi, nhưng hôm nay khi đang học và mình đã chán phải nghe những điều sẽ khiến lòng tự tôn trong mình bị tổn hại, mình đã nói lên điều mình thật sự muốn “Mẹ có thể dừng nói lại không, con không muốn nghe nữa”, nhưng mẹ vẫn là mẹ, mẹ luôn đặt nhu cầu bản thân lên trên cảm xúc của mình, chọn vẫn sẽ nói bất chấp điều đó làm tổn thương mình ra sao. Mình tự hỏi liệu mình có thật sự mạnh mẽ để có thể sống những ngày tháng như thế này không.

Leave a Reply