You are currently viewing Một cuộc đời không đam mê không phải là một cuộc đời vô giá trị

Một cuộc đời không đam mê không phải là một cuộc đời vô giá trị

Khi tìm được một thứ gì đó để gọi là đam mê, ta sẽ có xu hướng lúc nào cũng gắn nó với chính nhân dạng của ta. Khi nói về bản thân, ta thường sẽ giới thiệu tên tuổi, và ngay lập tức đến nghề nghiệp và đam mê. Để rồi chẳng may nếu xảy ra sự cố khiến ta không theo đuổi được đam mê của mình, ví dụ như một vận động viên gặp chấn thương, thì ta sẽ lập tức rơi vào khủng hoảng. Bởi lúc đó ta không chỉ mất đi một đam mê, ta mất cả chính nhân dạng của mình. Đó là lý do nhiều người về hưu thường rơi vào trạng thái vô định, thậm chí là trầm cảm. Tôi thì nghĩ bản thân chúng ta rộng hơn đam mê; ta còn là tổ hợp của những điều nhỏ nhặt khác mà ta quan tâm, của mối quan hệ ta có với những người xung quanh. Không có lý gì ta phải trói chặt mình vào hai chữ đam mê cả.

Leave a Reply