Quan trọng hơn, chính bản thân của các nhân vật trong phim cũng sống theo tinh thần lãng mạn chủ nghĩa, cho dù họ có ý thức về thứ chủ nghĩa này hay không. Từ đôi nam nữ chính cho đến bác hàng phở, từ ông họa sĩ cho đến mục sư, họ đều sống theo tình cảm, sẵn sàng nghe theo tiếng gọi tâm hồn, chứ không nhất nhất tuân theo lý trí.
Chính vì không sống thuần lý trí, nên họ dễ có những suy nghĩ và hành động phi lô gic, trái với lẽ thường, có thể gây khó chịu đối với người xem và bị coi là “sạn”. Nhưng nhìn một cách khác, các nhân vật ấy đã được xây dựng rất “đời”, rất “thực”.